Mọi người trở lại thủ đô

Chiều 23/4, Nguyễn Phương Anh, 24 tuổi, ở đội cách Phúc Thọ hơn 50 cây số đến khách sạn Cầu Giấy thì nhận được tin báo từ chủ nhà hàng mà cô làm việc trước đó. Covid-19 bị tràn.

“Tôi đã phải ở nhà sau khi bị cách ly với gia đình trong ba tuần, vì vậy tôi không có tiền. Điều này thực sự rất bực bội”, cô gái chia sẻ.

Sau khi Hà thành, phố La đông đúc trở lại và được phép cách ly. Ảnh: Ngọc Thanh.

Thu ngân một nhà hàng trên đường Nguyễn Chí Thanh, thu nhập hàng tháng của Phương Anh vượt hơn 6 triệu đồng trước khi dịch. Một trận dịch bùng phát, khách bỏ đi, giờ làm việc giảm, lương của anh chỉ còn 2/3.

Ngày 26/3, Hà Nội yêu cầu đóng cửa tất cả các dịch vụ không cần thiết. Pan An không có việc làm và phải về quê.

Để có tiền ở nhà trong ba tuần, cô và mẹ đi chợ đầu mối để tìm rau bán trong chợ. Ngôi làng thu lợi nhuận hàng ngàn mỗi ngày. Vì lý do này, các bữa ăn theo mùa cũng thanh đạm hơn, đôi khi là bữa ăn có thịt thay vì đậu phụ và trứng.

Chiều 22/3, Phương Anh nhận được tin nhắn đề nghị đi làm ngay. Cô nói: “Đây luôn là điều tôi mong đợi.” Đêm đó, Phương Anh khó ngủ vì buồn bực. Ngày hôm sau, tại khu tập thể dành cho cô gái 24 tuổi, những người về quê tránh dịch cũng tiếp tục dừng lại. Sau khi đắp mặt nạ, mặc dù còn lưỡng lự và lo lắng nhưng những tiếng cười bắt đầu xuất hiện.

Cô T của Cicada đã khoe khoang với Feng’an từ sớm đến giờ. 2 Đi du lịch và kiếm được 200.000 đồng. Bà Thu nói: “Ba tuần nay mới là thu nhập đầu tiên.” Ba năm qua, người phụ nữ này rời quê lên thủ đô làm nghề “đồng nát”, nuôi hai đứa con đang tuổi ăn tuổi học.

– Trong những ngày thành phố bị cô lập, cô không thể về quê và chỉ quanh quẩn trong nhà vào ngày thứ Năm. Không có thu nhập, người phụ nữ này thỉnh thoảng được phát cơm miễn phí hoặc đồ ăn từ thiện.

“Sau những ngày này, giờ tôi có thể làm việc trở lại”, người đàn ông 45 tuổi nói và giúp đỡ. Tặng chiếc bánh vừa mua ở cổng chợ cho Phương Anh để kỷ niệm ngày đầu kiếm tiền sau đại dịch.

Ngày đầu tiên đi làm lại, Phương Anh từ chỗ làm việc, khách khứa ra vào, ai cũng bịt khẩu trang, nhanh chóng đi giày. Ngoài thu ngân, Phương Anh còn giám sát, nhắc nhở khách hàng tuân thủ các biện pháp chống dịch.

“Trước đây, tôi phàn nàn rằng công việc của mình thật nhàm chán. Nhưng thực tế cho đến nay. Chàng trai 24 tuổi mỉm cười và nói rằng anh ấy thật may mắn khi có thể làm được điều này.

Vào tháng 4 Sau khi sống ở quê vào tối 25 được 4 ngày, chàng thanh niên 27 tuổi Thanh Hoa (Thanh Hóa) nhận được thông báo từ sếp “Nhân viên văn phòng sẽ đi làm lại vào đầu tuần. “Giám đốc một công ty mầm non ở huyện Minh Khai (Minh Khai) đã 3 tháng liên tiếp có doanh số bán hàng của Thương quanh mức 0

Sau khi về nhà, cô ấy nhờ một người bạn chở đi chơi. Nhà chờ Định Công, ga Hà Nội, sau hơn 3 giờ đi tàu, gia đình phải đi xe máy 20 km vào ga Thanh Hóa để phục hồi, nên sau ngày 23/4, xe khách mới được đưa vào sử dụng trở lại. Nó khiến cô “trúng số rất vui.” Giờ Thương mới nhận ra tầm quan trọng của nó.

Chuyến xe giường nằm về thị trấn, giá vé tăng lên 150.000 đồng, đắt gấp rưỡi ngày thường. Tôi say xe, nhưng hạnh phúc giống như âm nhạc vậy “, cô gái trẻ hóm hỉnh nói. – – Trịnh Thương trở lại cuộc sống đời thường sau khi xã hội chia cắt. Bệnh tật, trong khi thỏa mãn sở thích bị kìm hãm. Ảnh: Nhà cung cấp dịch vụ y tế.

Vào ngày Bệnh viện Bahmay bị đóng cửa, Thương như rụng rời. Vài ngày trước, cô đưa bà ngoại đi khám và gặp một người phụ nữ Một người quen của bệnh viện này là bác sĩ, sau khi khám bệnh, Thương được yêu cầu cách ly tại nhà, cô gái hướng ngoại lang thang trong khách sạn rộng gần 20m2 và “đã đủ nếp đủ tẻ”, cố gắng tìm kiếm hạnh phúc nhưng Tòng vẫn không thoát khỏi cảm giác chán nản.

“Tôi sợ mình sẽ bị ốm vì đau họng, sốt hoặc hắt hơi. Virus, nếu bạn gặp bất kỳ ai khác có thể lây bệnh, bạn đang khổ sở. Sau 20 ngày ở phòng trọ, Thương mới dám bắt tàu về quê. -Hà Nội (Hà Nội) ngày đầu tuần nắng đẹp, dù bị yêu cầu hạn chế giờ làm nhưng chị Tống vẫn muốn ra đường. Việc đầu tiên mà một cô gái độc thân làm là đến cửa hàng để “tắm bụi cho chiếc mô tô” và đổ xăng. Đoạn đường Trường Chinh giờ cao điểm chật cứng người nhưng chị không hề hụt hẫng mà còn thấy vui.

“Con đường này đúng là Hà Nội. Cuộc sống ở thủ đô đang dần hồi phục”, giọng khích lệ đầy tự hào của anh – Trong quán nhỏ ít điểm, thưởng cho ThươngMột tô mì nóng hổi. Vào buổi chiều, cô ấy đang uống trà yêu thích của mình ở một quán cà phê quen thuộc, và sau đó làm việc với máy tính. Ngày mai, Tống dự định gặp một số đối tác để bàn về việc mở trường mới. Cô nói rằng kế hoạch “Covid-19” đã trì hoãn kế hoạch được thực hiện vào đầu năm nay. “Một vài tháng nổi tiếng đã khiến tôi trân trọng nó hơn mức bình thường.” Nó trở lại bình thường trên đường phố. Quán cà phê và quán cà phê đã mở cửa trở lại. Ảnh: Đàm Trung Kiên .

Không chỉ người lao động hào hứng đi làm trở lại mà giới doanh nhân Thủ đô cũng sốt ruột, mong người lao động sớm trở lại làm việc. Đối với nhà hàng, tiệm làm tóc hoặc tiệm sửa xe – nhưng sau thời gian cách ly, dịch vụ nên được khen thưởng xứng đáng, và hầu hết nhân viên là người ngoại tỉnh.

Chủ salon kiêm tiệm làm tóc nổi tiếng trên đường Hông Quốc Việt, quận Cầu Giấy, anh Tạ Minh Đức lo lắng rằng ngày tàn của xã hội cô lập và nhân viên không quay lại sẽ sử dụng hết “thu nhập vàng” của mình. – Mười ngày đầu tháng Tư, Đức đồng ý trả tiền để ngồi nhà. Khách gọi thợ làm tóc, ít khi anh ta dám nhận. Một phần nguyên nhân là do thiếu nhân sự và sợ lây nhiễm bệnh cao.

Ngoài chủ, tiệm cắt tóc còn có một thợ chính và bốn nhân viên gội đầu, sấy tóc. tóc. Trong nhóm chat riêng, hàng ngày anh Đức vẫn nhắn tin cho nhân viên: “Chỉ cần anh ra lệnh cấm, anh có thể đến nhiều lần”

Ngày 23/4, anh Đức gọi điện cho năm nhân viên để thúc giục. Trở lại Hà Nội để làm việc vào sáng hôm sau. “Nhiều khách hàng đang có ý định chờ đến cắt tóc, thẩm mỹ viện. Nếu thiếu nhân viên, họ đành phải từ chối. Chúng tôi sẽ bỏ lỡ cơ hội làm tốt công việc gần như không có thu nhập trong gần một tháng”, anh nói. Đúng như lời ông chủ nói, ngày đầu tiên mở cửa hàng, khách đông lắm. Vào những nhà hàng đông đúc vào cuối tuần, hàng ghế chờ chật kín người. Nhiều đầu lâu hơn bình thường vì lâu ngày không sửa.

Trong ba ngày đầu tiên làm việc, nhân viên “làm việc chăm chỉ đến nỗi họ phải chạy vào nhà vệ sinh.” Trong bữa ăn, họ chỉ ăn vội chiếc bánh mì vì lo khách sẽ đợi lâu như vậy, nhưng vẫn có nhiều khách phải bỏ đi 3 lần mới đến lượt. Sau kỳ nghỉ dài ngày của Covid-19, họ đã kiệt sức và họ vẫn tươi cười và đeo mặt nạ. Duke nói: “Tháng này nhất định sẽ có thu nhập tốt. Em sẽ thưởng thêm cho anh một khoản tiền đáng kể để bù lại khoảng thời gian nghèo khó do dịch thuật.”

Hai Hien-Pham Nga

Leave A Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *